Chuyên trang về du lịch của UFM

Đăng Nhập

Quên mật khẩu



Latest topics
» Thuật ngữ trong ngành Du lịch_2
Sun Apr 03, 2011 2:06 pm by livetolove1105

» Thuật ngữ trong ngành Du lịch
Sun Apr 03, 2011 1:49 pm by livetolove1105

» Bạn thích học môn nào nhất ?
Thu Mar 17, 2011 12:37 am by gaubong

» Admin lộ hàng
Sat Mar 05, 2011 9:58 pm by livetolove1105

» [08DDL] LỊCH HỌC ĐÃ EDIT LẠI NÈ CÁC BẠN
Tue Feb 22, 2011 8:15 pm by minhK

» [08DDL] BẢNG ĐIỂM HK1 2011 NÈ CÁC BÉ
Thu Feb 10, 2011 5:31 pm by minhK

» quy dinh moi ve cap the huong dan vien du lich
Sun Jan 09, 2011 5:48 pm by utcung

» Kỳ 3: Con giun quằn bị xéo
Thu Nov 11, 2010 8:49 pm by gau_la

» Kỳ 2: Định nghĩa mới về âu yếm
Thu Nov 11, 2010 8:47 pm by gau_la

Liên hệ quảng cáo
180 x 360 pixels
01668 356 345

You are not connected. Please login or register

Kỳ 2: Định nghĩa mới về âu yếm

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 Kỳ 2: Định nghĩa mới về âu yếm on Thu Nov 11, 2010 8:47 pm

gau_la


Giám thị
Giám thị
Kỳ 2: Định nghĩa mới về âu yếm

Thế là trái tim bé bỏng của Trân đã ngưng đập.

Cầu cho vong linh bé được siêu thoát.

Cầu mong cho bé kiếp sau đầu thai không phải trẻ con Việt Nam, nếu có thì cũng vào nhà giàu có hoặc làm con quan chức để được “tị nạn giáo dục” ở nước ngoài.

Cầu mong con quan chức ngành giáo dục bị bắt làm "con tin" hết, nghĩa là buộc phải học ở VN ít nhất hết phổ thông và 2 năm đầu đại học, không được hưởng một ưu tiên gì hết. Để họ thấm thía nỗi đau của những bà mẹ như mình.

Tự nhiên thấy lòng nặng trĩu.

Mình cũng có phần trách nhiệm. Mấy năm nay, mình từng chứng kiến những vụ bạo hành tương tự, ở mức độ khác, nhưng k thể nói là k nghiêm trọng, mình cũng đấu tranh, mà chẳng đi đến cùng.

Có lẽ bởi mình cũng là nạn nhân. Mà nói như cô tiếp viên hàng không trên máy bay: “nếu đi cùng em bé, xin quý vị hãy mang mặt nạ dưỡng khí cho mình trước, sau đó mới mang cho bé”.

Thực sự lúc này mình cũng rất cần bình dưỡng khí.

Gần 3 năm nay mình luôn sống trong tình trạng nghẹt thở như vậy. Từ lúc Cá Hồi bị trầm cảm sau một quá trình bị bạo hành tinh thần (chắc chắn là có cả bạo hành thể xác nữa) ở trường mẫu giáo, chỉ loay hoay chữa trị cho con và đối phó với các hiểm nguy luôn rình rập, mỗi đêm 1- 3 lần thức giấc dỗ con trong cơn mê sảng cũng đủ làm mình kiệt sức, không còn tâm trí để lên tiếng cho các bé khác nữa.

Nghĩ lại thấy xấu hổ. Trước đây có bao giờ mình ích kỷ như vậy đâu. Chưa bao giờ mình khoanh tay trước chuyện trẻ em bị bạo hành. Năm 94, mình còn nán lại trung tâm bảo trợ trẻ em đường phố Đà Nẵng 4 ngày và cùng ông Nguyễn Rân đi gom trẻ lang thang ngoài chợ cá, thuyết phục cha mẹ nó đừng đánh đập ép nó đi ăn mày. Năm 98, khi là bệnh nhân, mình còn nhận nuôi 1 đứa trẻ 2 tuổi bị sốt bạch hầu cùng nằm trong bệnh viện. Mẹ nó nghỉ bán xăng, k có tiền, nhất định đưa nó về, mà về thì chết chắc. Mình cho tiền mỗi ngày, “thuê” mẹ nó trông nom nó. Ra viện, mình bắt mẹ nó phải hứa nuôi nấng nó tử tế, cho học hành, k được đánh đập chửi mắng. Bây giờ thằng bé sắp thành thanh niên, hai mẹ con vẫn còn bán xăng góc HBT- LTT và mỗi lần thấy mình đều mừng rỡ lắm.

Thế mà sao bây giờ mình tệ thế?

Định nghĩa mới về âu yếm?

Cuối tháng 8/07, sau 2 tuần tham gia học hè ở trường Tiểu học Việt Mỹ, Cá Hồi lại phải đến trung tâm của Ts. Libby.

Con tiếp tục có những biểu hiện đáng ngại: tối trằn trọc nằm từ 9-12 giờ không ngủ, đêm lại thức giấc hốt hoảng gọi mẹ, ngày cáu kỉnh, gào thét, xin ai cái gì thì cứ lạy như tế sao, làm cái gì hư hỏng là đập đầu vào ghế, tự hành hạ, khóc lóc. Những câu thường trực của con làm mẹ đau lòng: “Để cho con yên đi!!!” “Trời ơi” , “Hết chịu nổi rồi”, “Con xin mẹ, con lạy mẹ!!!” “Con hết cách rồi!”… “Con không làm được đâu” “Còn hèeeeen nhát lắm”.

Con cứ xin, cứ lạy ngay cả những chuyện hết sức nhỏ nhặt, và tự đánh đít, đập đầu mình vì những lỗi rất vặt vãnh. Lần tự hành xác lâu nhất kéo dài gần 40 phút vào 12h đêm. Con tự đánh vào đít mình liên tục và khóc lóc trong hoảng loạn. Mặc kệ mẹ ra sức ngăn cản, vỗ về. Có lúc đứng trên ban công, con mơ mộng: “Buổi chiều đẹp quá, con bay xuống đây được không mẹ?”

Có lúc con đăm chiêu như một triết gia:

- Mẹ ơi, thế giới này có thật không?

- ?

- Bố bảo, lúc nào buồn quá, cứ nghĩ thế giới này không có thật.

Những ẩn ức nào đang khuấy đảo trong cái đầu bé bỏng kia?

Đầu mẹ căng như mặt trống.

Không phải ai cũng hiểu. Có người còn bảo: “Rách việc! Chiều chuộng cho lắm!”

Công việc của mẹ, mỗi ngày ít nhất cũng ngốn hết 15 tiếng đồng hồ. Mẹ mới vừa gượng dậy đi lại được sau 3 tuần cột sống bị chấn thương, nên bao nhiêu thứ dồn lại. Những áp lực của mẹ chắc chắn cũng ảnh hưởng lên con. Tình trạng của con lại khiến mẹ không còn tâm trí mà làm việc.

Có lúc mẹ nghĩ quẩn: Sao hai mẹ con mình khốn khổ và đơn độc thế này? Sống thế này có gì hơn chết?

Bà Libby khuyên mẹ nên để con thật thoải mái, k áp lực. Kỷ luật của trẻ, hãy để cho nhà trường. Mẹ cãi: Con sắp vào lớp 1, nếu k chuẩn bị trước, con sẽ bị “sốc” nặng hơn. Mà kiểu “thiết quân luật”của trường VN thì bà Libby làm sao biết được vì khách hàng của bà toàn là VK với nước ngoài.

Vậy mà bà trung tâm của Libby cũng có vài ca khủng hoảng kiểu này. Nhưng nặng hơn nhiều. Có bé lớn mà k chịu nổi, gần như phát điên, phải nghỉ học, trợ lý của bà ấy tiết lộ.

Bài test của bà Libby và phụ tá cũng cho biết con tỏ ra khiếp sợ trước cảnh các bạn bị thầy cô đánh vào tay vì viết xấu. “Con chỉ biết đọc, viết rất chậm, thế nào cũng bị đánh à”. Bà Libby khuyên mẹ nên gặp hiệu trưởng và trình bày rõ tình trạng của con, yêu cầu nhà trường lưu tâm và cam kết k bao giờ để con bị tổn thương. Và mẹ đã gõ cửa phòng hiệu trưởng, đưa giấy bác sĩ và mềm mỏng nhờ họ lưu tâm. Mẹ cũng cho họ biết là để chọn trường này, mẹ chấp nhận bỏ phí >5 triệu tiền đã đóng ở Quốc tế Á châu. Mẹ hứa sẽ hỗ trợ nhà trường tối đa. Mẹ còn tỏ ý định tài trợ 1 buổi nói chuyện của bà Libby với giáo viên và phụ huynh toàn trường về tâm lý học đường.

Và họ đã hứa lời hứa danh dự.

Chỉ 2 tuần sau khi con chính thức nhập học, chuyện đó lại xảy ra. Mẹ lập tức mời cô hiệu trưởng đi ăn trưa. Cô hứa sẽ xem xét. Mẹ khẩn thiết đề nghị cô có biện pháp khéo léo, giảm tải cho giáo viên và giúp họ về chuyên môn, và tuyệt đối không được tiết lộ nguồn tin, tránh để con bị trù dập.

Nhưng thực ra mẹ đã bị lừa.

Cũng giống như hồi ở mẫu giáo, nhưng tinh vi hơn.

Ngay buổi trưa hôm đó, cô B và cô C lớp bên cạnh đã chỉ mặt con và nói với nhau: “Thủ phạm đây rồi!”.

Bữa xế, con chưa nhai hết ổ bánh mì, cô B đã gọi con lên phòng đóng cửa lại:

- Có phải con nói với mẹ là cô đánh con?

- Dạ

- Cô đâu có đánh con, cô chỉ vuốt ve con thôi. Con không ngủ, cô vỗ đầu con cho con ngủ đấy chứ.

- …

- Đánh là khác, là phải dùng cây to, đánh chảy máu cơ!

- Con nói cô đánh là sai, nghe không? Như vậy là nói dối. Nói dối là không tốt.

- ...

- Bây giờ con tính về nói làm sao với mẹ đây?

Thế là con lút cút theo cô xuống phòng cô Hiệu trưởng, và câu chuyện tiếp tục với nội dung tương tự.

Con khóc, con hoang mang thực sự và bối rối khi phải đối diện với mẹ. “Con xin lỗi mẹ, cô B không đánh con, chỉ vuốt ve con thôi”. Tối ngủ mẹ gợi mãi con mới kể toàn bộ sự việc. Mẹ và đồng nghiệp của mẹ cũng choáng váng, nhưng k dám bình luận gì nữa cả.

Sáng hôm sau cô B vui vẻ kể lại với mẹ phần cuối của sự việc, cô cũng nhắc lại định nghĩa “đánh là phải dùng cây…”

Chính mẹ cũng ù cả tai.

Cô không ác, chỉ hơi ngốc.

Cô lơ mơ về chuyên môn nhưng giỏi ngụy biện.

Cô ngây thơ về tâm lý trẻ con nhưng rành môn tâm lý tội phạm.

Có lẽ "đức tin" của cô là như thế thật.

Mẹ chỉ còn biết vớt vát: “xin cô đừng vuốt ve, nó không thích chạm vào đầu, cứ để yên cho nó tự ngủ”


_________________
Tôi là ai mà còn trần gian thế..
Xem lý lịch thành viên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết